Featured

Thông báo về đam mỹ

Hiện tại mình đã tiến hành gỡ hết pass của bộ Dã thú pháp tắc (Do là thấy cho dù có pass cũng như không vì mình thấy bộ truyện mình dày công edit vẫn nằm trên trang truyenfull không lý do) nên mình cũng chẳng thèm pass làm gì cho mắc mợt… -_-

Và cũng theo đó mình sẽ ngừng vô thời hạn bộ Cuồng ái nhiên tình vì một phần là bận và một phần là mình không muốn đốt chất xám của mình một cách ngu ngốc 🙂 Mình dày lưng ra ngồi edit một bộ truyện, tốn thời gian trí não vô nó mà không đòi hỏi một đồng nào vì sở thích cá nhân 🙂 đến khi hoàn xong thì nó lại bị mang đi ra làm sản phẩm thu lợi nhuận 🙂 nên bạn nào thích thì cứ edit tiếp, mình hứa sẽ vào ủng hộ, hoặc các bạn có thể chờ cho đến khi mình cảm tháy có hứng thú trở lại và không chấp nhặt với mấy hành động xem thường công sức của người khác của mấy web âm thầm đăng truyện kia nữa :3 (Thực sự cũng chẳng muốn bỏ đâu .. ;-; vì bộ Cuồng ái đang tới khúc hay ;-; cũng chưa biết được anh Bạch Hổ là ai nữa… nhưng mà… ;-;)  

Advertisements

Chuyện mối tình 12 con giáp Chap 3.2 + Dê và Sói Chap 1 + Nhấn chìm Chap 8 + Tâm cơ người hầu Chap 1

Mục lục: [MATSUO Isami] Eto Irokoi Zoushi – Juunishi Irokoi Soushi Tập 2

(Pass) Mục lục: [Tokishiba] Yagi To Ookami no Hatsujou Jijou – Kỳ hứng tình của Dê và Sói

Mục lục: [Takamura Anna] Erito Ω Wa Yoru ni Oborete – Nhấn chìm trong màn đêm

(Pass) Mục lục: [Miyoshi Ayato] Jyusha no Heki – Tâm cơ người hầu

Ánh hoàng hôn Chap 4 + Nhấn chìm Chap 7 + Chym nhỏ Chap 5 + Vị mặn Chap 6 (Hết) + Ngôi sao 2 ta Chap 1-2 + Playboy Chap 1

Trước khi chạm vào ánh hoàng hôn: [Miyoshi Ayato] Yuuhi ni Fureru Sono Mae ni – Trước khi chạm vào ánh hoàng hôn

Nhấn chìm trong màn đêm: [Takamura Anna] Erito Ω Wa Yoru ni Oborete – Nhấn chìm trong màn đêm

Bái bai chym nhỏ: [Yamamoto Kotetsuko] TORITAN – Yaoi

Vị mặn của biển và đôi ta: [ Unohana] Umi To Futari No Enbun Noudo – Vị mặn của biển và đôi ta

Ngôi sao 2 ta cùng theo đuổi: [Mitsuki Emi] Kimi to Mita Houkiboshi wo Sagashite – Ngôi sao hai ta cùng theo đuổi

Mục tiêu tiếp theo của quý ngài Playboy: [Uehara Ari] Real not equal game root H – Mục tiêu tiếp theo của quý ngài Playboy

 

12 con giáp Chap 3.1 + Vị mặn Chap 5 + Nhấn chìm Chap 6 + Toritan Chap 4

Mục lục: [MATSUO Isami] Eto Irokoi Zoushi – Juunishi Irokoi Soushi Tập 2

Mục lục: [ Unohana] Umi To Futari No Enbun Noudo – Vị mặn của biển và đôi ta

Mục lục: [Takamura Anna] Erito Ω Wa Yoru ni Oborete – Nhấn chìm trong màn đêm

Mục lục: [Yamamoto Kotetsuko] TORITAN – Yaoi

Cuồng ái nhiên tình Chương 90

Chương 90: Tâm loạn như ma

Gần như là quấn lấy nhau đến quên đi hết thảy mà tận khi sức cùng lực kiệt hai người họ mới tách nhau ra.

Lúc này cũng đã khuya rồi, cảnh đêm đẹp đẽ ngoài cửa sổ cũng đã ảm đạm đi rất nhiều.

Tiếu Lập Hân vô lực nằm trên bàn làm việc, anh thở dồn dập từng hơi một, liên tục bị làm cho đạt tới cao trào nhiều lần, khiến cho người vốn dĩ mấy hôm nay bị bắt làm việc miệt mài là anh có chút chịu không nổi. (*)

(*Kaze: có thể hiểu theo hai nghĩa là thúc bị bắt làm việc tăng ca, hoặc là chuyện dọn nhà, thứ hai là…. Nghĩa đó đó :v)

Trần Minh Hiên vẫn trước sau không một mảnh vải che thân, cậu lôi khăn giấy từ trong ngăn kéo ra, giúp hai người lau sạch đi mớ hỗn độn dưới hạ thân.

Trên người cả hai toàn là mồ hôi, hệt như vừa mới bước ra từ trong bồn nước vậy, cả người đều dinh dính.

Tiếu Lập Hân từ trong cơn hoảng hốt hồi hồn về.

Trần Minh Hiên lúc này đây đang nâng đùi anh lên, cậu cúi thấp đầu chăm chú lau đi dịch thể dính trong đùi anh, biểu tình bình tĩnh mà dịu dàng như nước, hàng lông mi dài mà dày bao phủ toàn bộ con ngươi cậu, trong bóng đêm tựa như một rào chắn rậm rạp, chỉ là nhìn vào chỉ khiến người ta càng thêm động lòng.

Tiếu Lập Hân không khỏi thất thần, nhưng con đau đớn truyền tới từ phía sau lại khiến anh ngay lập tức trở về hiện thực, anh cúi đầu nhìn thoáng qua, đầu tiên là hơi run sợ, nhưng trên mặt lại nóng đến đỏ rần như bị thiêu đốt vậy.

Vừa rồi anh vẫn còn trong cơn mơ hồ, nhưng hiện giờ đã bình tĩnh lại rồi, chuyện tình vừa mới phát sinh lúc nãy cứ như vũ bão dung nạp vào đầu anh, đuổi mãi chẳng đi.

Thế mà làm tình rồi…..

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên của anh với đàn ông, nhưng tâm trạng hiện giờ của Tiếu Lập Hân bối rối đến không ngôn ngữ nào có thể hình dung được, anh vẫn luôn một mực tự nhận rằng mình không phải đồng tính luyến ái, đối với chuyện tình yêu hay làm tình của hai người đàn ông anh vẫn cảm thấy vô cùng bài xích, trước đó hành động cưỡng bức anh của Tư Đồ Chiến và Viêm Lê đã để lại trong lòng anh một bóng không nhỏ, cho đến tận thời khắc hiện tại đây mỗi lần nghĩ tới anh chỉ muốn ói thôi.

Nhưng hiện giờ lại hoàn toàn không giống thế.

Vừa mới làm chuyện đó với Trần Minh Hiên, anh không hề có ý định đẩy cậu ra hay phản kháng lại cậu, mà thậm chí anh còn cực kỳ phối hợp với cậu, cho dù là bị đối phương đi vào chỗ khó nói kia anh cũng không thấy phản cảm nữa, đến nỗi anh còn cảm nhận được từng đợt vui sướng cứ dâng trào mãi lên.

Trời ơi……

Chuyện này rốt cuộc là sao đây?

Tiếu Lập Hân dùng sức gõ đầu mình.

Chẳng lẽ trong lúc vô ý thức mình đã bị Tư Đồ Chiến ảnh hưởng rồi sao, biến thành tên biến thái rồi hả?

Nhưng mà, tại sao vừa rồi Trần Minh Hiên cũng……

(Kaze: Ở chung riết rồi lây nhau :v)

Nghĩ đến đây, Tiếu Lập Hân lập tức trừng lớn đôi mắt ra, nhìn về phía Trần Minh Hiên, phát hiện ra ánh mắt đột ngột hướng tới mình của anh, cậu ngẩng đầu lên nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt Trần Minh Hiên đen láy mà sâu sắc vô cùng, hệt như màn đêm đang ngự trị bên ngoài khung cửa sổ ấy, chỉ cần liếc mắt một cái đã lập tức nhìn thấu tất cả rồi.

Nội tâm Tiếu Lập Hân lập tức không thể khống chế được mà đập trật mấy nhịp. THÌNH THỊCH

(Kaze: Cái chữ này tui méo hiểu là gì hết, nó để là “FEIFAN” -_-)

“Sao vậy, không thoải mái à?” Trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, cả hai người đều không nói chuyện, cuối cùng Trần Minh Hiên lại đột nhiên lên tiếng, đánh vỡ bóng đêm tĩnh lặng xung quanh hai người.

“Không, đâu có…..” Trong lúc nhất thời, Tiếu Lập Hân không biết phải nói gì hết, anh chần chờ một lát rồi mới đáp trả lại cậu.

“Thật xin lỗi,vừa rồi tôi làm mạnh bạo quá, không để ý đến cơ thể của anh.”Im lặng nhìn anh, Trần Minh Hiên nhẹ giọng lên tiếng.

“A, không sao đâu.”

Biểu tình luôn luôn lạnh lùng trên mặt Trần Minh Hiên lúc này đây có thể nói là vô cùng dịu dàng,khiến tim Tiếu Lập Hân bất chợt tăng tốc lên, anh không được tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, giả bộ như đang nhìn đồng hồ treo trên tường bên kia.

Tay phải của Trần Minh Hiên phủ lên trán anh, nhẹ nhàng giúp anh lau đi tầng mồ hôi mỏng còn sót lại, dính loạn trên mái tóc anh, giọng nói trầm thấp mà thong thả của cậu giờ phút này đây chỉ khiến người nghe vào cảm thấy vô cùng ma mị:  “Lần sau sẽ không thế nữa.”

Mí mắt Tiếu Lập Hân giật lên một cái.

Còn có lần sau nữa hả….

Cào cào tóc mình, Tiếu Lập Hân ngượng ngùng nói:  “Ừm, giám đốc Trần, chuyện xảy ra hôm nay ấy…”

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Trần Minh Hiên cướp lời anh, nghiêm túc tuyên bố.

Tiếu Lập Hân nín lặng.

Trần Minh Hiên tiếp tục thề thốt:  “Tôi nói được nhất định làm được.”

(Kaze: anh ngây thơ đến thế là cùng :v)

Tiếu Lập Hân tiếp tục im lặng.

Trần Minh Hiên nhìn anh:  “Tôi thích anh.”

Đầu óc hiện giờ của Tiếu Lập Hân vẫn đang loạn cào cào lên, những lời Trần Minh Hiên vừa nói anh không nghe lọt được, nhưng đến câu cuối cùng lại giống như ánh sáng mặt trời chói chang vậy, trực tiếp chíu thẳng lên người đốt cháy anh không còn miếng tro nào.

Gì cơ?

Trần Minh Hiên thích anh á? Cái này….

Đột nhiên bị thổ lộ, khiến cho tư duy của Tiếu Lập Hân bị đình chỉ trong chốc lát, anh trợn mắt há hốc mồm nhìn Trần Minh Hiên, cằm thiếu chút nữa đã đụng đất luôn rồi.

Trần Minh Hiên không chút nào để ý tới biểu tình gần như là buồn cười của anh, cậu chỉ duy trì im lặng, không nói một lời nào, những câu thoại như trên đã thật sự cán mốc giới hạn của cậu rồi.

Hồn phách Tiếu Lập Hân sau một hồi phiêu lãng một vòng quanh địa cầu cuối cùng cũng bị triệu hồi về, anh trừng mắt nhìn cậu, cuối cùng mới nói: “ Đã sắp tới một giờ rồi, giám đốc Trần, tôi có thể về được chưa? Bằng không mai tôi lại đi trễ nữa đó.”

Trần Minh Hiên:  “………………”

Thế là, giám đốc Trần đáng thương từ khi mới lọt lòng mẹ lần đầu tiên tỏ tình với người ta đã bị câu nói lạc đề của người yên tàn nhẫn kéo màn che xuống.

.

.

.

Sau khi thu dọn tốt đống hỗn độn mà hai người gây ra trong phòng làm việc thì cả hai liền rời khỏi công ty, đến nỗi cái làm việc điện não bị hủy đích đống hay ho đản hai người ngày hôm sau đến công ty lai thì hồi sự cái dạng gì đích phản ứng, bọn hắn một đi khảo lự.

Ra khỏi cửa chính công ty, Tiếu Lập Hân lập tức xoay người, đi về hướng trái ngược hoàn toàn với hướng đi của Trần Minh Hiên.

Thể lực của Trần Minh Hiên quả thực kinh người, nửa người dưới của Tiếu Lập Hân bị lăn qua lộn lại tới nỗi cả người mềm nhũn ra, hai chân hiện giờ vẫn không khép lại được khiến anh bước đi trên đường bằng một tư thế vô cùng quái dị.

Trần Minh Hiên gọi anh lại:  “Chờ đã.”

Nghe thấy, Tiếu Lập Hân lảo đảo một cái, anh khóc không ra nước mắt xoay người lại…. tiểu tổ tông của tôi ơi, ngài muốn gì nữa đây?

Trong bóng đêm ,thân ảnh của Trần Minh Hiên vô cùng trậm lặng, cậu dịu dàng nói:  “Hiện tại anh như thế mà về nhà thì rất phiền phức, hay là tối nay anh tới chỗ tôi đi, sáng mai tôi đưa anh đi làm.”

Tiếu Lập Hân vội vàng từ chối:  “Không cần phiền cậu đâu, thể lực của tôi đâu có kém thế.”

Lời còn chưa nói hết thì bước tiếp theo đã không ổn định, cơ thể lung lay môt cái.

Thấy tình huống đó, Trần Minh Hiên lập tức di chuyển tới, vươn tay đỡ lấy anh:  “Còn ra vẻ, hiện giờ anh có thể đi được bao xa chứ?”

Hai người dựa vào nhau rất gần, khiến cho khí tức trên người Trần Minh Hiên trực tiếp đối mặt với anh, Tiếu Lập Hân vô thức cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, anh nhỏ giọng thì thầm:  “Tôi thật sự có thể tự đi mà.

Trần Minh Hiên vốn không hề có ý định nghe ý kiến của anh,cậu lập tức kéo anh về phía nhà xa, động tác mặc dù nhẹ vô cùng, nhưng lại tạo cho anh một loại cảm giác không thể nào từ chối được.

Tiếu Lập Hân không có cách nào kháng cự lại cậu.

Thế là, Trần Minh Hiên rinh được người về nhà mình.

.

.

.

Nơi ở của Trần Minh Hiên là một trong lớp lớp những ngôi nhà sang trọng nổi tiếng ở khu đông, Tiếu Lập Hân biết địa chỉ, nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh ghé nhà cậu, còn chưa bước vào trong anh đã cảm thấy không được tự nhiên rồi. Thay đổi dép xong, Tiếu Lập Hân vô cùng cẩn thận ngồi lên sô pha trong phòng khách, Trần Minh Hiên lấy một chai nước tròng phòng khách cho anh, rồi mới bước vào phòng ngủ.

Tiếu Lập Hân bắt đầu đánh giá tình huống xung quanh.

Ngoài dự liệu của anh chính là vật bày trí trong nhà Trần Minh Hiên rất ít, mang phong cách cổ điển rất rõ ràng, cái ba màu trắng đen xám làm chủ đạo, nhưng lại khiến cho người mới bước chân vào không cảm thấy ảm đạm hay so sài gì cả, chỉ là vật dụng gia đình của cậu có hơi ít, những món trang trí hay gì đó gần như là không có, nhưng bởi vì phòng cách bày trí rất dễ chịu, khiến cho phòng khách to như thế nhưng lại không có chút cảm giác trống trải nào, thậm chí còn rất thịnh vượng, chỉ nhìn thôi đã khiến anh không tự giác được mà thả lỏng cơ thể ra, rồi mới nhớ ra mình đã nghèo túng mà còn hẹp hòi khiến anh có chút tự ti.

Quả nhiên là người có tiền mà, chỉ là chỗ ở thôi mà cũng cố tình làm cảnh nữa, Tiếu Lập Hân âm thầm rơi nước mắt.

Rất nhanh, Trần Minh Hiên đã từ phòng ngủ trở lại phòng khách, trong tay cậu còn cầm thêm khăn tắm và cả áo ngủ nữa: “ Anh đi tắm trước đi, sau đó thì đi ngủ đi.”

Tiếu Lập Hân nhận áo ngủ và khăn tắm,  gật gật đầu:  “Được.”

“Phòng tắm ở kế bên đó.”

“Ừ.”

“Có muốn tắm chung không?” Trần Minh Hiên làm bộ như vô tình hỏi thôi.

“Ừ.”

Trong lòng Tiếu Lập Hân hiện đang rối bời, nên anh nghe không rõ cậu đang hỏi gì đã trả lời ngay, sau khi nói xong thì anh mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng lắc đầu:  “Không phải, ý tôi không phải như thế.” Nhìn biểu tình bình thản của Trần Minh Hiên, Tiếu Lập Hân ngượng tới nỗi mặt mũi đều hồng hết cả lên, lời nói cũng vì thế mà trở nên lắp bắp không được rõ ràng, thiếu chút nữa anh đã cắn phải lưỡi mình rồi, ấp úng cả nửa ngày anh không còn đường lựa chọn khác đành phải nói: “ Tôi nói là….. Cậu đi tắm trước đi, tôi chờ một lát là được.”

Trần Minh Hiên im lặng nhìn anh, giống như vẫn chưa thể hiểu được, cậu lại hỏi lại lần nữa: “ Không tắm chung à?”

“Không!” Tiếu Lập Hân vội vàng trả lời, rồi mới lập tức ý thức được mình phản ứng có hơi quá đáng, nên anh đành phải giảm nhẹ âm lượng xuống lại, nhỏ giọng nói: “Tôi tắm một mình quen rồi.”

“Ưm, Tùy anh thôi.” Trần Minh Hiên thản nhiên nói.

Tiếu Lập Hân xấu hổ cười cười, anh vô ý thức nhìn thấy được trong mắt Trần Minh Hiên lóe lên một tia thất vọng, nhưng rất nhanh đã biến mất, nhanh đến nỗi anh hoài nghi rằng mình đã nhìn nhầm.

Trần Minh Hiên không nói một câu nào nữa đã bước vào phòng tắm, còn Tiếu Lập Hân thì ngồi trong phòng khách xem tivi.

Trong phòng thật yên tĩnh, âm thanh đến từ tivi thật sự rất nhỏ, Tiếu Lập Hân gần như có thể nghe thấy được cả tiếng nước chảy trong truyền ra từ phòng tắm nữa.

Anh không thể hiểu nổi, trong lòng anh tại sao đột nhiên lại có một trận dao động nho nhỏ nào đó.

Anh nhớ lại cảnh tượng mình và Trần Minh Hiên cùng nhau làm tình trong phòng làm việc ở công ty.

Cả người cậu đều không một mảnh vài nào,ngoài hành động cuồng dã của cậu còn có thêm cả ánh mắt ôn nhu nữa, khi đạt đến cao trào thì ánh mắt cậu hơi híp lại, ánh mắt đó khiến cho biểu tình trên mặt cậu càng thêm gợi cảm…

Bên dưới Tiếu Lập Hân dâng lên một trận nóng bỏng.

Xong rồi anh mới phát hiện ra bản thân mình đang từ từ….. cứng lên.

Đến tận bây giờ, anh rốt cuộc không thể nào tự lừa mình dối người rằng đây là phản ứng do thói quen hằng ngày hình thành được, khi ở cùng với Tư Đồ Chiến, cho dù cậu ta có làm thế nào đi chăng nữa thì anh cũng không thể nào tự phản ứng lại được, nhưng hiện tại đây, chỉ cần nhớ lại thần thái và biểu tình của Trần Minh Hiên thôi mà anh đã phát sinh dục vọng rồi.

Máu trên mặt Tiếu Lập Hân dần dần rút đi không còn một hột nào, tâm lý anh hiện đang rất khủng hoảng đến không còn ngôn ngữ nào có thể hình dung được.

Tại sao lại như thế?

Bản sao bản thân mình lại biến thành thế này…..

.

Trần Minh Hiên vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm thì nhìn thấy ngay một cảnh tượng thế này: Tiếu Lập Hân gập người ngồi trên ghế sô pha, mặt úp vào lòng bàn tay, bộ dạng nhìn suy sụp vô cùng, giống như là anh đang sắp phải trải nghiệm một trận chiến cam go nào ấy vậy.

Trần Minh Hiên nhíu mày đi tới bên cạnh anh: “ Sao vậy, anh thấy không khỏe à?”

Tiếu Lập Hân ngẩng đầu lên, Trần Minh Hiên đang đứng trước mặt anh, trên người cậu thậm chí còn đang tỏa ra mùi vị bạc hà vô cùng tươi mát. Nửa người trên của cậu trần trụi, nửa người dưới chỉ quấn độc một cái khăn tắm, mặt Tiếu Lập Hân vừa lúc đối diện với bụng của cậu, sáu khối cơ bụng xinh đẹp khỏe mạnh của cậu gần ngay trước mắt anh, mặt trên còn lưu lại rất nhiều bọt nước còn chưa lau sạch sẽ, xuống chút nữa, chính là vùng đất cấm kỵ của nam giới bị chiếc khăn tắm che khuất đi.

(Kaze: Thúc lên tiếng là ảnh cởi ra ngay ấy mà… nhưng…. ảnh sẽ che bằng một chỗ khác :v)

Tiếu Lập Hân trong lúc bất ngờ có chút thất thần, ánh mắt chớp cũng không thèm chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào chỗ đó, kinh ngạc nhìn những giọt nước không kịp lau khô này từ chiếc bụng căng chặt của cậu chậm rãi nhễu xuống, thâm nhập vào trong chiếc khăn tắm màu trắng của cậu….

Quyến rũ quá đi…..

Thật vất vả mới vuốt xuống được “Hân nho nhỏ” thì đột nhiên hiện giờ lại có dấu hiệu ngẩng đầu nữa rồi, Tiếu Lập Hân giống như bị điện giật vậy , anh lập tức đứng bật dậy, hành động đột ngột đó khiến cho Trần Minh Hiên bị dọa tới nhảy dựng lên.

Cậu lui về sau từng chút một, còn Tiếu Lập Hân thì đang cố gắng ép bản thân mình phải bình tĩnh trở lại, anh cứng ngắc nở một nụ cười với cậu.

Trần Minh Hiên nhìn anh, biểu tình trên mặt có chút kỳ quái.

“Sao vậy, sao nhìn tôi như thế?” Tiếu Lập Hân tìm một chủ đề để gọi chuyện.

“Vừa rồi anh…..”

“Vừa rồi tôi làm sao?”

“Anh nói cái gì gợi cảm?” Trần Minh Hiên chần chừ trả lời.

“Hả?” Tiếu Lập Hân nhất thời không thể phản ứng lại được, đợi cho đến khi anh nghe hiểu được ý tứ trong câu của cậu rồi thì cả người lập tức cứng ngắc lại. Vừa mới nãy anh không cẩn thận đã nói ra lời trong lòng mất rồi.

Tiếu Lập Hân cảm thấy như thế là mất mặt chết đi được rồi, thế là anh đành tìm một cái cớ nào đó để che giấu đi: “ Tôi nói tôi đi tắm đây, chắc cậu nghe lầm rồi.”

Nói xong anh liền khó khăn nở một nụ cười, sau đó giống như chạy trốn mà phóng tới phòng tắm, nhưng do không cẩn thận mà vấp phải bệ cửa ở phòng tắm rồi ngã sấp xuống mặt đất.

“Anh có sao không?” Trần Minh Hiên vội vàng đi qua đỡ anh.

“Không sao không sao, chỉ trượt chân một chút thôi.” Tiếu Lập Hân dùng gần như là cả tay lẫn chân để bò vào phòng tắm, anh đóng cửa lại rồi dựa người vào cửa phòng, cái mũi bị ngã đến giờ vẫn còn đâu âm ỉ không thôi.

“Có chỗ nào bị thương không?” Trần Minh Hiên ở bên ngoài quan tâm hỏi.

“Không có.” Tiếu Lập Hân cố gắng bình tĩnh để trả lời, nhưng thật ra anh đã đau đến muốn khóc luôn rồi.

Anh cúi người xuống, nước mắt lưng tròng nghĩ: “Hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì vậy, tại sao bản thân mình lại xui xẻo thế này chứ, cùng với cấp trên cao quý yêu đương vụng trộm trong phòng làm việc không nói đi, hiện giờ còn chật vật thế này nữa, năm nay chắc không phải năm tuổi của mình đó chứ, sao giống như đã mạo phạm vào thần linh thế này, kể từ cuối năm trước đã đã liên tiếp gặp mấy chuyện xui xẻo rồi, không có lấy một chuyện tốt nào cả.”

..

Tác giả: Tiếu thúc động tâm.

Kaze: câu này tui nghe từ hồi tám trăm kiếp trước rồi… -_-

Đây là chương cuối cùng trước khi tui drop bộ này vô thời hạn 🙂 Tui tiếc lắm nhưng cũng không muốn chưa hoàn đã phải chuẩn bị tinh thần đứa con thứ 2 của mình cũng phải lên dĩa như đứa con đầu tiên :3 … Mấy chương trước có chương nào không đọc được hay bị lỗi mọi người vui lòng nói với tui để tui đăng lại :3

Cuồng ái nhiên tình Chương 89

Chương 89: Không khống chế được tình cảm của mình (Hạ)

Hai người kịch liệt hôn môi nhau, cùng giúp nhau cởi quần áo của đối phương ra, Trần Minh Hiên giúp Tiếu Lập Hân cởi áo khoác, Tiếu Lập Hân giúp cậu cởi thắt lưng, cậu giúp anh cởi cà vạt, anh giúp cậu cởi áo trong, nhưng bởi vì động tác có chút thô bạo khiến cho cúc áo văng ra ngoài, Trần Minh Hiên kéo quần tây của anh xuống, hai chân Tiếu Lập Hân mềm nhũn, co quắp ngã vào lòng cậu, nhưng anh vẫn không chịu yếu thế hơn mà dùng hai tay ôm lấy má cậu, dùng loại kỹ năng mèo quào của anh càng làm sâu thêm nụ hôn của hai người.

Cơ thể căng chặt cùng nhiệt độ nóng hổi của hai người dính sát vào một chỗ, Tiếu Lập Hân từ từ lùi về phía sau.

Lưng đụng một cái vào mặt bàn làm việc khiến Tiếu Lập Hân rên hừ một tiếng.

Hai tay Trần Minh Hiên siết lấy vai anh, dùng sức ép anh xuống mặt bàn, anh không giữ nỗi thăng bằng của cơ thể được nữa, nằm lên mặt bàn.

Trần Minh Hiên chuyển động tay phải, nhìn cũng không thèm quét toàn bộ những gì có trên bàn xuống đất hết.

Máy tính rơi xuống mặt đất, lập tức báo hỏng vì bị ngắt nguồn đột ngột dẫn đến các linh kiện bên trong và hệ thống không ổn định.

Một mùi khét gay mũi thoang thoảng trong không trung.

Hai người sớm đã bị kích thích đến mất đi lý trí rồi, thoáng cái liền không để ý tới nữa, Tiếu Lập Hân bị Trần Minh Hiên đè lên bàn, nửa người dưới thì lo lửng ở mép bàn khiến cả người anh hình thành một góc vuông với bàn làm việc, Trần Minh Hiên chôn đầu xuống bụng anh, đôi môi ẩm ướt nỏng bỏng lả lướt trên làn da mẫn cảm của anh, chậm rãi dời xuống, một đường lưu lại vô vàn vết hôn đỏ tươi.

Nhiệt độ không khí tăng lên.

Vị trí hiện tại của hai người vừa hay lại gần với cửa sổ nhất, bên ngoài là cảnh đêm với hình ảnh thành phố văn minh hiện đại, những đốm sáng từ những bóng đèn nê ong lấp lánh chíu sáng cả một vùng trời bao la.

Trên trời đầy sao, mặt trăng như nước.

Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng xuyên qua cánh cửa sổ đáp lên người bọn họ, khiến cho hai cơ thể trắng nõn ẩn mình trong bóng đêm lúc bấy giờ lại như quàng thêm một tầng ánh sáng mông lung huyền ảo,lại tựa như bạch ngọc dịu dàng.

Tiếu Lập Hân nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, tạo ra một độ làm hiện lên chiếc cằm ưu mĩ, ánh mắt hướng về phía những vì sao sáng lạn bên ngoài cửa sổ.

Mồ hôi thấm ướt khắp cơ thể của hai người bọn họ.

Hai người điên cuồng đến quên mình.

Ngoài cửa chính, một bóng đen mở cửa rồi bước vào, đến khi nhìn thấy được tình huốn đang diễn ra trong phòng làm việc thì hơi sửng sốt, sau đó lập tức đi ra ngoài.

Nhưng người nọ không đóng cửa lại, mà bắt đầu lấy điện thoại di động ra, bắt đầu chụp ảnh…..

 

Cuông ái nhiên tình Chương 88

Chương 88: Không khống chế được tình cảm (Thượng)

Bị đả kích không nặng chút nào, Hawai mà trong đầu Tiếu Lập Hân nghĩ đến chính là một danh từ dùng để chỉ nơi dành cho những cặp vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật, với anh thì đó là một mơ ước xa vời, nhưng lại đột  nhiên nghe Trần Minh Hiên nói sẽ đến đó du lịch với mình thì Tiếu Lập Hân khủng hoảng không nhỏ, sau một hồi bình tĩnh lại, một loại cảm giác quái dị chạy thẳng lên não anh.

Anh luôn luôn cảm thấy đoạn thời gian gần đây, Trần Minh Hiên kỳ lạ một cách khó mà giải thích được, giống như là cậu luôn ngầm ám chỉ anh cái gì đó.

Thái độ thì ôn nhu, còn ngày thường thì lại tỏ ra quan tâm một cách quái đản, xảy ra trận ẩu đả với Tư Đồ Chiến trước cổng sở thú hôm trước nữa này, còn có….. lúc ban ngày thiếu chút nữa là đã phát sinh chuyện tình mãnh liệt đầy tai hại rồi.

Đáp án được miêu tả hết sức sinh động.

Tiếu Lập Hân vẫn không dám nghĩ xa hơn chút nữa.

Anh không phải là một người tự luyến bản thân, mà thậm chí anh còn là một người tự ty nữa kìa, những mộng tưởng viễn vông này chỉ là những ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh mà thôi,bởi vì sự thật thường tàn khốc hơn rất  nhiều.

Bản kế hoạch cuối cùng cũng đã làm xong, Tiếu Lập Hân đã có thể về nhà rồi, chuyện lúc ban ngày , anh và Trần Minh Hiên đều rất ăn ý không hề nhắc lại.

Bởi lo lắng sẽ bị Tư Đồ Chiến gọi điện thoại quấy nhiễu nên điện thoại của anh vẫn luôn ở chế độ tắt nguồn, Tiếu Lập Hân đến nhà vệ sinh rửa sạch mặt mũi mình rồi mới lấy điện thoại từ túi quần ra.

Vừa mới nhấn mở khóa thì trên màn hình điện thoại đã nhảy ra vô số các cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là dãy số điện thoại ở nhà mới của anh.

Nghĩ cũng chẳng cần nghĩ nhiều, chắc chắn là Tư Đồ Chiến gọi điện rồi.

Tiếu Lập Hân vốn định chẳng thèm để ý tới làm gì, nhưng tưởng tượng đến hậu quả sau khi phát rồ của Tư Đồ Chiến thì anh chỉ cảm thấy đâu đầu vô cùng, cuối cùng anh quyết định gọi lại.

Điện thoại vừa mới đổ chuông thì đã có người nối máy, tốc độ nhannh đến nỗi khiến cho Tiếu Lập Hân bên này nghi ngờ rằng Tư Đồ Chiến vẫn luôn một mực túc trực bên bàn điện thoại.

“Alo”

“Anh chết ở cái xó nào rồi hả, thế quái nào mà giờ vẫn chưa về??”

“Tôi tăng ca.”

“Tăng ca?” Tư Đồ Chiến có chút nghi ngờ.

“Ừ, chút nữa là xong rồi.”

“Không phải anh nói nghỉ việc sao?” Giọng nói của Tư Đồ Chiến đột nhiên cao lên: “ Tại sao bây giờ lại thành ra đang tăng ca hả?”

“Không có cách mà, công ty đã quy định nếu muốn thôi việc thì phả nộp đơn trình lên trước nửa tháng, nếu không công ty nhất định không chấp nhận đâu.” Tiếu Lập Hân dời điện thoại xa ra ngoài, tránh cho màng nhĩ thân thương của mình bị tiếng rống giận dữ của Tư Đồ Chiến làm bị thương mất. Đương nhiên anh sẽ không có ý định thôi việc rồi, nhưng không muốn cãi nhau với Tư Đồ Chiến vì chuyện này cho nên anh mới lấy cái cớ là do công ty có quy định sẵn ra để mà chối bỏ.

Quả nhiên, Tiếu Lập Hân vừa dứt câu thì Tư Đồ Chiến bên kia đã bộc phát: “ Tiếu Lập Hân anh phắn về đây ngay cho tôi!!!!”

Tiếu Lập Hân nhìn trời, vô cùng quả quyết dập điện thoại đi.

Cả thế giới yên tĩnh trở lại…….

“Anh nghỉ việc?”

Một giọng nói đột nhiên vọng tới từ phía sau mình, thiếu chút nữa đã khiến Tiếu Lập Hân nhảy dựng lên vì sợ hãi.

Anh quay mạnh người lại, Trần Minh Hiên đang đứng bên cạnh cánh cửa nhà vệ sinh, một khuôn mặt không cảm xúc nhìn anh, ánh mắt sâu không thấy đáy.

Tiếu Lập Hân vội vàng giải thích: “Đâu có, ai nói tôi nghỉ việc chứ?”

Trần Minh Hiên nhìn anh, không nói gì hết.

Tiếu Lập Hân gãi gãi đầu mình, ấp úng nói:  “Vừa rồi chỉ là tôi nói đùa với bạn của mình thôi, tôi tuyệt đối không có ý định nghỉ việc đâu, giám đốc Trần cậu phải tin tôi.”

(Kaze: thúc sợ không gặp được Hiên ca và sợ mất tiền J)))

Trần Minh Hiên vẫn nhìn anh, như cũ không chịu nói chuyện.

Tiếu Lập Hân thật cẩn thận hỏi:  “Giám đốc Trần giận à?”

Nghĩ nghĩ, lúc này Trần Minh Hiên mới lên tiếng nói: “ Không, Nếu anh thật sự không thíc công việc hiện tại thì tôi có thể giúp anh đổi vị trí khác.”

Tiếu Lập Hân vội vàng từ chối: “ Không cần đâu, tôi thật sự rất vui với công việc hiện tại mà.”

Trần Minh Hiên gật đầu:  “Vậy thì tốt.”

.

.

.

Đơn giản thu dọn vài tập tư liệu xong rồi thì cả hai cùng nhau rời khỏi công ty.

Trần Minh Hiên đi trước, Tiếu Lập Hân đi theo sau.

Ánh đèn trong phòng làm việc đã tắt, chỉ có một chút ánh sáng le lói rọi tới từ phía cửa chính xa xôi mà thôi, trong bóng đêm, Tiếu Lập Hân nhìn ngắm dáng người cao gầy thon dài của Trần Minh Hiên mà thất thần.

Hai người đi tới cửa chính.

Lúc này, Trần Minh Hiên đột nhiên dừng lại, quay người qua.

Tiếu Lập Hân vẫn còn đang phiêu du trong thế giới của mình, nên cứ thế rất tự nhiên đi thẳng vào lòng Trần Minh Hiên rồi rơi vào trong cái ôm ấm áp của cậu.

Thẳng cho đến khi thắt lưng mình bị Trần Minh Hiên giữ chặt lấy thì Tiếu Lập Hân mới giật mình tỉnh lại, sau đó anh bị gương mặt hoàn mỹ gần trong gang tất của Trần Minh Hiên dọa cho nhảy dựng lên.

Trần Minh Hiên nhìn anh, ánh mắt sáng lên.

Giống hệt như bị dính thuật định thân khiến cho Tiếu Lập Hân không cách nào động đậy được.

Trong bóng tối, hai người cứ như thế ôm chặt lấy nhau, nhìn nhau say đắm (cái này tui chém :v),rồi đột nhiên tiến tới một nụ hôn, cũng không biết là do ai chủ động trước, nhưng điều đó đã thành công khiến cho nắm tro tàn mang tên dục hỏa vốn dĩ đã phải bị dập tắt đi lúc ban ngày giờ khắc này lại như có mồi dẫn lửa mà cháy lên hừng hực…..

Tác giả: Tình tiết kịch dự đoán bị sai, đến ngày mai mới gặm thịt được, mọi người cứ tha hồ mà xỉa xói tui đi ==, ….

Kaze: sắp có thịt, sắp có thịt,… Hiên ca sắp ăn được thúc…. Ô yeah!!!!! :v