Đại thúc phải gả – Chương 61 – 63

61, Mười phút ~…

Đêm, ánh trăng xuyên thấu qua cửa kính trải lên trên giường bệnh.

Nhất Hạ lẳng lặng nằm nghiêng, nhìn cửa kính phát ngốc.

Kỷ Hạo hiện tại đang làm cái gì?

Thi Viêm nổi giận như vậy, có phải sẽ tìm Cổ Nhạc tính sổ hay không?

Thẩm Võ thiếu bọn cho vay nặng lãi nhiều tiền như vậy, làm sao bây giờ?

Nhất Hạ rũ mắt.

Lúc trước Thẩm Võ gặp chuyện đều hỏi thử ý y xem thế nào.

Nhất Hạ không nghĩ tới, Thẩm Võ bị dỗ một chút, thế mà đã đầu heo giúp Tiểu Hinh bảo lãnh vay món nợ kếch xù.

Muốn mạng, là do mấy tên cho vay nặng lãi tìm không thấy Tiểu Hinh ở đâu, cho nên, tìm Thẩm Võ khai đao.

Thẩm Võ nói đây là kế sách duy nhất, phải gạt người trong nhà, đem căn nhà dự tính sau này kết hôn hai người về ở với nhau đem bán đi.

Chính là này tiền lãi mỗi ngày tính rất cao, Nhất Hạ lo lắng, còn không rõ thiếu bao nhiêu tiền, chẳng mấy bữa, chuyện này người trong nhà Thẩm Võ sẽ biết hết.

Đến lúc đó phỏng chừng náo loạn đến tận trời.

Đến lúc đó Thẩm Võ sẽ bị đám người trong nhà khinh thường, nói hắn không có tiền đồ.

Nhất Hạ trong lòng thực phiền.

Y chôn mặt vào gối đầu muốn ngủ, không nghĩ, chăn đột nhiên bị người xốc lên, một khuôn ngực ấm áp dán lên người y rồi nằm xuống.

Y bị người ôm lấy từ phía sau, hơi kinh ngạc, quay đầu lại, thấy rõ là ai, sửng sốt.

Nhất Hạ phản ứng đầu tiên chính là có phải mình đã ngủ rồi hay không mà mình cũng không biết.

Bởi vì, y cho rằng mình đang nằm mơ.

“Anh……”

Mái tóc mềm mại, hài tử hai mắt lưng tròng, ở trước mặt mình, chính là Kỷ Hạo không sai.

“Anh……” Kỷ Hạo khẽ gọi, ôm chặt Nhất Hạ.

Nhất Hạ bị cậu ôm đau, hơi hơi nghiêng người xê dịch, khẽ lật lại: “Em làm sao biết anh ở chỗ này?”

“Thẩm Võ không gọi di động cho em được nên nhắn tin.”

Nhiệt nhiệt hơi thở phun bên môi Nhất Hạ, Nhất Hạ biết, trước mắt không phải mộng.

Hốc mắt Nhất Hạ nóng lên, cao hứng, nhưng Nhất Hạ lại sinh khí.

“Em đi đi.” Nhất Hạ nói lời giận dỗi.

Nhất Hạ quay mặt đi, cuối cùng, thong thả cử động, lật người lại.

Động tác Nhất Hạ bị Kỷ Hạo ngăn lại.

Nhất Hạ bị đau, trừng mắt nhìn cậu, tiểu Kỷ Hạo ủy khuất, thấp giọng: “Anh, không cần như vậy, không cần như vậy……”

Nói cái gì không cần như vậy……

Nếu không phải vì tìm cậu, y sẽ không đến cái viện điều dưỡng đáng chết kia.

Nhất Hạ nước mắt đều rơi xuống.

Kỷ Hạo không biết Nhất Hạ trong lòng oán, cho rằng Nhất Hạ đơn thuần vì việc lần trước cùng nhiều ngày không thấy cậu mà sinh khí, ôm chặt Nhất Hạ, cầu hòa: “Em viết kiểm điểm…… Em viết kiểm điểm cho anh không được sao? Không được sao?”

Kỷ Hạo mấy ngày này là vì trốn người nên bỏ đi.

Không phải trốn Nhất Hạ, người bên kia nói muốn cậu trở về, cậu không chịu, bên kia khẳng định sẽ phái người tới đây bắt cậu.

Di động của cậu luôn không liên lạc được, kỳ thật vẫn mở ra kiểm tra.

Cậu sợ Nhất Hạ còn sinh khí, lại sợ sẽ bị người ta tra được ở đâu, không dám gọi điện thoại cho Nhất Hạ.

Sau đó nhìn đến tin nhắn của Thẩm Võ, cậu liền vội vàng lại đây.

“Anh……”

Kỷ Hạo áp lên mặt Nhất Hạ.

Cậu hôn lấy những giọt nước mắt của Nhất Hạ, bị Nhất Hạ đẩy ra, liền siết chặt vòng tay, ôm Nhất Hạ càng chặt, khiến cho Nhất Hạ càng đau.

“Ai!”

Nhất Hạ bị đau kêu lên.

Kỷ Hạo vội vàng buông tay, thấy Nhất Hạ đau đến nhe răng, luống cuống.

“Vết thương thế nào?”

“Em đừng động.”

Nhất Hạ thấp giọng, Kỷ Hạo rũ mắt, chu mặt, hảo đáng thương.

“Anh……”

Kỷ Hạo thanh âm càng lớn, Nhất Hạ cả kinh, che miệng cậu lại.

Nhất Hạ sợ người trong phòng bệnh bị đánh thức, quay đầu nhìn Thẩm Võ, lại phát hiện, mành trướng giữa giường bệnh của mình cùng giường bệnh kế bên đã sớm bị Kỷ Hạo kéo kéo lại.

“Anh rất đau sao?” Kỷ Hạo hạ giọng, cánh mũi cao cao cọ lên mũi Nhất Hạ, nhỏ giọng: “Anh đau chỗ nào?”

Tay Kỷ Hạo sờ loạn trên người Nhất Hạ.

Từ thân trên, đến dưới thân.

Mông Nhất Hạ bị sờ soạng một phen, Nhất Hạ chụp tay cậu đẩy ra.

“Anh đau chỗ nào? Thơm ta mấy cái thì hết.”

Nhất Hạ mặt đỏ lên.

Bởi vì tay Kỷ Hạo thăm dò đi vào trong quần hắn.

Nhất Hạ muốn lấy tay cậu ra, lại bị cậu nắm ngược lại.

Kỷ Hạo từng chút từng chút thơm lên môi Nhất Hạ, cầm lấy tay Nhất Hạ sờ hướng về phía giữa hai chân Nhất Hạ, muốn hôn sâu hơn, Nhất Hạ lại quay đầu tránh đi.

“Anh còn sinh khí sao?”

Hiện tại tiểu Kỷ Hạo thấp giọng nói chuyện tựa như cẩu cẩu lưng tròng đầy bụng bất mãn lại ủy khuất.

Khuôn mặt anh tuấn vì vậy mà trở nên kì cục, trẻ con lại bất đắc dĩ, Nhất Hạ nhìn, mềm lòng vô cùng, thực buồn bực.

“Em không cần gạt anh, anh đã biết chuyện của em rồi.”

Nhất Hạ thấp giọng sâu kín, đầu cúi thấp, không có phát hiện biến hóa trên mặt Kỷ Hạo.

Cảm xúc trong mắt Kỷ Hạo chợt lóe qua, Nhất Hạ không có phát hiện, sắc mặt Kỷ Hạo thay đổi.

“Em đã có người mình yêu, em lại trêu chọc tôi……” Nhất Hạ ngẩng đầu: “Em rốt cuộc muốn làm sao?”

Kỷ Hạo giờ phút này trên mặt cũng không có biểu tình gì, cậu thực an tĩnh, nhìn Nhất Hạ.

Nhất Hạ xem cậu như vậy, trong lòng khó chịu.

Y nắm chặt tay đấm Kỷ Hạo vẫn cứ đang cam chịu, thực gian nan gắng sức, đem tay Kỷ Hạo đẩy ra, quay người.

Kỷ Hạo nhìn chằm chằm tay mình, thấy y cố tình xa cách dịch xa khoảng cách, lặng im trong chốc lát, thân thủ sờ lên eo Nhất Hạ lại bị Nhất Hạ đẩy ra.

Hư tình giả ý, Nhất Hạ không hiếm lạ.

Nhất Hạ cảm thấy chính mình thật ngu ngốc.

Ngày thường Kỷ Hạo nói cái gì y liền nghe như vậy, thế nhưng y lại vì cái này mà phiền não, cư nhiên tin là thật.

Nhất Hạ nước mắt lăn từng hàng rớt xuống gối đầu.

Nhất Hạ cảm thấy, hiện tại thái độ này của Kỷ Hạo, y chẳng những ngu xuẩn, hơn nữa lại phiền phức.

“Anh……”

Kỷ Hạo thanh âm thấp thấp sâu kín.

Cậu hỏi: “Bọn họ có phải đã đến tìm anh hay không?”

Ai?

Nhất Hạ khó hiểu.

Nhất Hạ nỗ lực khiến cho thanh âm mình bình thường, nhưng cũng đã nghẹn ngào, nói không nên lời.

Nhất Hạ đành phải ngậm miệng không trả lời cậu.

Kỷ Hạo cho rằng y cam chịu, ngồi dậy, ý đồ muốn đem Nhất Hạ lật qua, Nhất Hạ ngoan cố không chịu động đậy, lại bị Kỷ Hạo dùng lực rất lớn vặn lại.

Nhất Hạ bị đau, muốn mắng, lại sợ sẽ đánh thức Thẩm Võ cách vách giường, không dám lên tiếng.

Nhất Hạ cảm thấy mình lệ lưu đầy mặt rất mất mặt, muốn tránh thoát, lại bị Kỷ Hạo bắt lấy hai cánh tay đè ở trên giường.

“Bọn họ nói cái gì với anh?”

Kỷ Hạo từ trên cao nhìn xuống Nhất Hạ.

Ánh sáng lấp lánh từ hoa tai ẩn trong lớp áo, mơ hồ phát ra hàn quang. Kỷ Hạo cả người mang ánh trăng, bị bóng đêm bao phủ, nhìn qua thực lệ khí.

“…… Ai?”

Nhất Hạ vừa hỏi, làm Kỷ Hạo sửng sốt.

Ánh mắt Kỷ Hạo mềm xuống.

Nhưng cậu không có buông Nhất Hạ ra, mà là như cũ như vậy đè nặng, ghé sát Nhất Hạ: “Là ai tung tin, ai?”

Kỷ Hạo vô tội cùng tức giận, chọc đến Nhất Hạ nguyên bản bởi vì cảm thấy mình mất mặt mà quay mặt đi tức giận quay lại trừng mắt nhìn cậu.

Nhất Hạ ngước mắt: “Em còn nói! Ảnh chụp cũng từ nhật kí của em rớt ra!”

Kỷ Hạo sửng sốt.

Kỷ Hạo luống cuống, buông Nhất Hạ ra, Nhất Hạ thấy cậu như vậy, tức giận vô cùng.

Nhất Hạ há miệng muốn mắng, nhưng cảm giác trong quần có gì khác thường, y trong lòng luống cuống một phen, sợ Kỷ Hạo phát hiện được cái gì, nhớ ra phải vào WC nhìn thử, thật vất vả bò dậy lại bị Kỷ Hạo kéo một cái, bị Kỷ Hạo giữ chặt vào trong lòng ngực.

Nhất Hạ đau quá.

Nhất Hạ biết mình nhất định lại đổ máu.

Y đau đến mức nhăn mặt, tay nắm chặt áo thun Kỷ Hạo cắn chặt môi.

Kỷ Hạo cho rằng y là quá sinh khí không chịu nói chuyện, thấp giọng: “Anh, anh để ý như vậy có phải hay không bởi vì yêu em?”

Nhất Hạ trong lòng run lên.

Nhưng là đã đau đến không dám mở miệng nói chuyện.

Nhất Hạ thấy Kỷ Hạo không chịu thả mình ra, dứt khoát đem mặt chôn ở ngực Kỷ Hạo.

Kỷ Hạo mặt liền hiện lên nụ cười ôn nhu.

Cậu ở trên đỉnh đNhất Hạ ầu hôn một cái, đem Nhất Hạ ôm càng chặt hơn.

Bên này, Nhất Hạ sợ Kỷ Hạo biết, nhịn đau chôn mặt, giả bộ ngủ.

Bên kia, Cổ Nhạc đang ngồi trước bàn làm việc đỏ chói, cầm cao dao chơi chơi.

Trong văn phòng có mấy người bị đập.

Đứng ở đối diện bàn làm việc có một tên mập hai tay bị trói lại, cả người run rẩy, nói: “A…… Nhạc thiếu a, Nhạc thiếu, đây là…… Đại ca là……”

Cổ Nhạc không nói chuyện.

Cậu cầm dao tự mình chơi, cầm một tờ giấy đưa ra quăng trước mặt tên đó.

Tên mập thấy Cổ Nhạc không để ý tới hắn, đau khổ lại bất đắc dĩ nói: “…… Bọn họ đi thu nợ, ‘ nhẹ nhàng ’ mà ‘ chạm vào ’ con nợ một chút, thực bình thường a.”

“Đúng vậy, thực bình thường a.” Cổ Nhạc ngước mắt, nhìn tên mập cười thực hiền lành, nhưng cậu lại nói tiếp, nói: “Nhưng là bọn họ đánh không đơn thuần chỉ là tên thiếu nợ nga.”

Nụ cười trên mặt tên mập liền suy sụp, vẻ mặt khó xử, Cổ Nhạc xoay ghế giám đốc, đối tên mập: “Động nhầm người của ta, bị ta ‘ nhẹ nhàng ’ mà ‘ chạm vào ’ trả lại một tý, cũng là thực bình thường, đúng không?”

Cổ Nhạc cười đến thật tươi.

Tên mập cười, so với khóc còn khó coi hơn.

Cổ Nhạc dựa vào lưng ghế, cửa văn phòng bị người ta mở ra.

A Lộ tiến vào, đem đồ vật trên tay ném vào tay mấy nam nhân đang đánh người, những người đó tiếp được, đem ba nam nhân bị đánh đến thảm hại kéo lên.

Tên mập vừa thấy, những người đó đem tay ba thủ hạ của hắn xích lại chung một chỗ, bỏ vào tay bọn chúng một cây pháo.

Hắn cả kinh, thấy mấy người đó lấy keo dính chết trên tay đám thủ hạ, luống cuống.

“…… Nhạc thiếu, a Nhạc thiếu……”

Cổ Nhạc không để ý đến hắn.

“Nhạc thiếu! Nhạc thiếu!”

Cổ Nhạc lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, hướng cửa đi ra ngoài.

Tên mập không thể đuổi theo ra ngoài.

Hắn bị A Lộ đá trở về trong phòng.

Bàn giao xong, quăng lại để cho đám người kia xử lý.

Cổ Nhạc ra ngoài cùng A Lộ đứng ở trên đường, chờ tài xế khởi động xe chạy lại, lại có một cái xe khác chậm rãi dừng lại trước mặt hai người.

Cửa xe bị mở ra.

Nguyên bản Cổ Nhạc lười nhác liếc người ngồi trong xe, hơi hơi sửng sốt.

“Mười phút.”

Nam nhân trung niên trong xe nhàn nhạt mỉm cười, nói.

Đôi mắt Cổ Nhạc nheo lại.

A Lộ cảm thấy thái độ Cổ Nhạc kỳ quái, tò mò muốn nhìn một chút xem người ngồi trong xe là ai.

Nhưng Cổ Nhạc không cho hắn cơ hội.

Cổ Nhạc lên xe, bỏ lại A Lộ nghênh ngang rời đi, A Lộ cảm thấy kỳ quái, thấy xe của mình tới, liền cũng lên xe, kêu tài xế chạy nhanh đuổi kịp.

62, Thăm ~…

“Ngươi xuất hiện ở đây, nói như vậy tin đồn King đến chỗ này là sự thật?”

Chiếc xe màu đen bình ổn dừng ven đường.

Trong xe, Cổ Nhạc nửa mang khinh miệt nửa trào phúng nói, chọc nam nhân nhàn nhạt mỉm cười.

Trung niên nam nhân cầm lấy cái tẩu chậm rãi hút một ngụm.

Cuối cùng, hắn hỏi: “Ngươi thấy qua hắn chưa?”

“Không có.”

Cổ Nhạc thực trực tiếp. Cũng thực thành thật.

King ở chỗ này là do Thi Viêm nói cho hắn nghe.

Nếu không phải Thi Viêm cầm ảnh chụp tới hỏi hắn, hắn cũng không biết.

Trung niên nam nhân mày nhăn lại.

Hắn lẳng lặng phun khói, thực ưu sầu.

Cổ Nhạc không nhìn hắn, hai mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài thông qua cửa sổ xe hơi.

Cuối cùng, trung niên nam nhân ngước mắt, đối Cổ Nhạc: “Kỳ thật, ta định nhờ ngươi giúp ta một chút.”

Cổ Nhạc như cũ nhìn chằm chằm bên ngoài.

Chờ lâu, không thấy trung niên nam nhân nói tiếp, lúc này mới không kiên nhẫn liếc về phía hắn.

Trung niên nam nhân biết Cổ Nhạc giở chứng trẻ con.

Rốt cuộc, Cổ Nhạc từ khi rất nhỏ đã bị trong nhà đuổi ra ngoài, không khỏi có oán hận đối với người bên kia.

Nếu không phải hắn đối với Cổ Nhạc có ơn, Cổ Nhạc cũng không có khả năng chịu cho hắn mặt mũi mà ngồi vào trong xe, hắn không so đo thái độ của Cổ Nhạc đối với hắn, đối Cổ Nhạc: “Ta muốn ngươi trước tìm King.”

Trung niên nam nhân thấy Cổ Nhạc không phản ứng, hỏi: “Có thể chứ?”

Trung niên nam nhân nhún nhường thăm hỏi khiến cho tài xế liếc qua kính chiếu hậu nhìn về phía Cổ Nhạc.

Mới vừa liếc vào, tài xế phát hiện Cổ Nhạc xuyên qua gương trừng mắt nhìn mình, hắn giật mình ngẩn ra, vội vàng thu hồi ánh mắt.

“Vì cái gì?”

Cổ Nhạc ý tứ là: Nếu có người đến đây tìm King, đến nỗi nào mà phải nhờ đến hắn?

“Bởi vì hắn gặp rắc rối.”

Trung niên nam nhân ngậm thuốc lá thong thả nhả khói, nói: “Khoảng thời gian trước hắn kêu người đụng xe vào A Lỗ tôn tử……”

Lỗ Công tôn tử?

Cổ Nhạc hai mắt chớp chớp, có chút kinh ngạc, lại có điểm tò mò.

Trung niên nam nhân biết hắn muốn hỏi vì cái gì, nhưng trung niên nam nhân lắc lắc đầu, không nói nữa.

Ánh tò mò trong mắt Cổ Nhạc dập tắt.

Cổ Nhạc lại khôi phục thái độ không nóng không lạnh, nhìn thời gian thấy đã đến lúc, thân thủ chạm lên cửa xe.

“Ngày mai ta đến thăm mẹ ngươi.” Trung niên nam nhân thấy cậu phải đi, hỏi: “Ngươi có đi hay không?”

“Không rảnh!” Cổ Nhạc mở cửa xe, nói: “Mẹ ta cũng không rảnh, ngươi đừng đến làm phiền!”

Trung niên nam nhân cười.

Thấy Cổ Nhạc chui ra khỏi xe bỏ đi, hắn lại hỏi: “Việc ta nhờ tìm King thì sao?”

“Xem tâm tình!” Cổ Nhạc ném xuống một câu liền đóng mạnh cửa xe.

Trung niên nam nhân biết cậu đáp ứng rồi, ngậm tẩu nhàn nhạt cười.

Hắn quay đầu lại thấy xe Cổ Nhạc vừa kịp chạy tới, đối tài xế nhàn nhạt: “Đi thôi.”

Tài xế gật gật đầu, đem xe khởi động.

Nhất Hạ gần rạng sáng mới ngủ.

Một giấc ngủ dậy, trời đã gần giữa trưa, không thấy Kỷ Hạo, ngược lại nhìn thấy Cổ Nhạc, dọa y giật mình.

Cổ Nhạc cầm tới một giỏ hoa quả đã bị Thẩm Võ không chút khách khí lấy mất.

Thẩm Võ cầm lấy một quả, ngồi gặm ngon lành, cùng A Lộ trò chuyện.

Cổ Nhạc thấy Nhất Hạ nhìn thấy hắn giống như gặp quỷ, cảm thấy thực buồn cười, bưng một cái đĩa nhỏ, hỏi Nhất Hạ: “Muốn hay không?”

Nhất Hạ vừa thấy, là dưa hấu cắt thành từng miếng.

Nhất Hạ lắc đầu, hơi hơi ngồi dậy đề phòng nhìn cậu, cuối cùng, liếc Thẩm Võ: “Kỷ Hạo đâu?”

Cổ Nhạc không biết Kỷ Hạo là ai, cho nên cũng liếc về phía Thẩm Võ.

Thẩm Võ như đột nhiên nhớ tới, “nga” một tiếng, chỉ tay ra bên ngoài: “Hắn ra ngoài mua cháo cho ngươi rồi.”

Nhất Hạ nghe có chút sợ.

Y sợ Kỷ Hạo đi rồi lại không quay trở lại.

Nhất Hạ định gọi điện thoại cho Kỷ Hạo.

Nhưng là mới vừa cầm lấy di động, đã bị Cổ Nhạc lấy đi.

Nhất Hạ ngước mắt, Cổ Nhạc ghé sát vào y: “Có đau hay không?”

Nhất Hạ ngẩn ra.

Nhất Hạ hiểu lầm ý tứ của cậu.

Nhất Hạ cho rằng cậu hỏi nơi đó của mình có đau hay không.

Cổ Nhạc nhìn chằm chằm khuôn mặt đầy vết bầm của Nhất Hạ, đang muốn sờ lên, lại bởi vì mặt Nhất Hạ nhanh chóng hết biến hồng lại biến trắng mà ngừng tay.

Cổ Nhạc là người rất thông minh. Cảm thấy kỳ quái một chút, lập tức liền biết Nhất Hạ hiểu sai.

Cổ Nhạc cười tủm tỉm tiến lại gần, Nhất Hạ cho rằng cậu định làm gì liền đẩy cậu một cái.

Cái đẩy này, dùng lực rất lớn.

Chọc đến Thẩm Võ cùng A Lộ đều nhìn qua.

Nhất Hạ thấy Thẩm Võ cùng A Lộ đều nhìn mình, mặt lúc đỏ lúc xanh.

Nhất Hạ hờn dỗi trừng Cổ Nhạc, oán vô cùng, dùng thanh âm hai người kia không nghe được, nhỏ giọng: “Cậu muốn làm gì?”

“Không có a.” Cổ Nhạc vẻ mặt mang ý cười, vỗ vỗ y, học y nhỏ giọng, nói: “Chính là đến thăm anh.”

Nhất Hạ cũng không biết mình tạo nghiệt gì mà gặp phải người này, hỏi: “Cậu như thế nào biết tôi ở chỗ này?”

“Tùy tiện ở trên phố tìm một người hỏi đại thì ra thôi.”

Cổ Nhạc không đứng đắn chọc Nhất Hạ bất mãn.

Nhưng đồng thời Nhất Hạ lại hoảng sợ.

Sợ Kỷ Hạo trở về hỏi hắn là ai thì mình không biết nên giải thích như thế nào.

“Cậu đi được không?”

Nhất Hạ thanh âm thấp thấp hỏi.

Cổ Nhạc chớp mắt: “Vì cái gì?”

“Cậu đi được không?”

Nhất Hạ hay là câu nói kia.

Cổ Nhạc nhìn y thật lâu, đột nhiên cười.

Cổ Nhạc thối lui, dùng thanh âm tất cả mọi người đều có thể nghe được nói: “Anh nghỉ ngơi cho tốt, tôi hôm nào lại đến thăm anh.”

“A? Đi rồi?” Thẩm Võ cùng A Lộ đang cầm tạp chí bàn luận vui vẻ giật mình.

Vừa nghe, quay đầu qua, Cổ Nhạc lên xoay người, cùng Thẩm Võ ánh mắt đối diện nhau, nói: “Còn có việc.”

“Sau lại đến a.”

Mấy lời này của Thẩm Võ thành công đem Nhất Hạ chết sặc.

Cổ Nhạc hớn hở cười, quay đầu đối Nhất Hạ làm ra một cái hôn không tiếng động.

Nhất Hạ mặt trắng bệch, Cổ Nhạc nhìn, cảm thấy rất có ý tứ, vỗ vai Thẩm Võ một cái cười cừoi, đi mất.

Cổ Nhạc mới đi ra thì Thẩm Võ đã an vị trên giường Nhất Hạ.

Trái táo bị hắn cắn một miếng, Thẩm Võ hỏi Nhất Hạ: “Ngươi đi đâu quên biết được một đại ca băng nhóm như vậy a? “

Nhất Hạ trừng mắt nhìn cái miệng đang nhai nhồm nhoàm của hắn.

Cuối cùng, Nhất Hạ không để ý đến hắn, thò tay vào túi lấy di động ra.

Nhất Hạ gọi điện cho Kỷ Hạo.

Di động Kỷ Hạo như cũ là tiếng tút không chuyển máy được.

Nhất Hạ không biết, Kỷ Hạo đã về đến dưới lầu bệnh viện, cùng Cổ Nhạc nghênh diện đi đến.

Người quá nhiều, Cổ Nhạc cùng A Lộ lại đang nói chuyện, không có chú ý.

Kỷ Hạo cũng đi gấp, căn bản không để ý người đi đường.

Hai người bị ngăn cách bởi đám người đi ngang qua nhau.

Kỷ Hạo nhanh chóng bắt kịp thang máy, đi vào bên  trong.

63, Vấn đề ~…

Kỷ Hạo vừa đến phòng bệnh, thấy Thẩm Võ đỡ Nhất Hạ đi vào WC. đi

Kỷ Hạo vội vàng chạy lại, hỏi: “Thượng WC?”

“Dìu hắn đi bôi thuốc.”

Thẩm Võ nhanh miệng, Nhất Hạ cả kinh, ngước mắt nhìn Kỷ Hạo, quả nhiên, Kỷ Hạo nhăn mặt.

“Bôi cái gì mà phải vào WC?” Kỷ Hạo hỏi.

Nhất Hạ luống cuống, giận dũ trừng Thẩm Võ: “Bôi thuốc gì, đi WC.”

Hắn vừa rồi lỡ miệng nói Thẩm Võ, bảo Thẩm Võ dìu hắn vào WC để bôi thuốc.

Thuốc là do bác sĩ đưa cho y bảo y tự mình cầm lấy, nói là khi nào rảnh thì tự bôi.

Thẩm Võ khi đó cũng không hỏi là thứ gì, không ngờ hiện tại Thẩm Võ trực tiếp tuôn ra.

Kỷ Hạo bán tín bán nghi, cậu thân thủ đem cơm đưa cho Thẩm Võ, muốn đổi thành mình đỡ Nhất Hạ đi vào.

Nhưng là Nhất Hạ không cho.

Nhất Hạ chỉ lên giường mình, đối Kỷ Hạo: “Mua cái gì em giúp anh mở ra đi, anh đi tiểu mà thôi, sẽ ra nhanh thôi.”

Nếu Nhất Hạ nói như vậy, Kỷ Hạo cũng không kiên trì.

Kỷ Hạo cầm cơm đi lại giường y, Nhất Hạ lại trừng Thẩm Võ, Thẩm Võ bị y trách tội cảm thấy không thể hiểu được.

Nhất Hạ đi vào thật lâu.

Thẳng đến khi Kỷ Hạo tới gõ cửa, y mới từ bên trong đi ra.

Bộ dáng bước đi của y có điểm kì quái.

Y thấy Kỷ Hạo đánh giá, có điểm hoảng, liền đối Kỷ Hạo nói: “Đầu hơi choáng, em nghĩ cách xem nên làm sao.”

Nhất Hạ ý tứ là y choáng đến độ đi không nổi.

Kỷ Hạo lập tức ngồi xổm xuống, muốn bế Nhất Hạ.

Nhất Hạ đối với việc Kỷ Hạo dán lấy y cảm thấy vui mừng, bò lên để cậu bế, bị Kỷ Hạo ôm hai chân bế bổng lên, Nhất Hạ vội kêu đau.

“Anh? Làm sao vậy?”

Kỷ Hạo quay đầu lại hỏi.

Nhất Hạ cắn áo thun Kỷ Hạo, xua xua tay.

Kỷ Hạo cảm thấy kỳ quái.

Cậu đem Nhất Hạ bế lên trên giường rồi buông xuống, Nhất Hạ vội vàng điều chỉnh dáng ngồi, Kỷ Hạo xoay người lại, nhìn y hồi lâu, kéo ghế dựa ngồi trước mặt Nhất Hạ.

“Anh, anh có phải đang gạt em chuyện gì hay không?”

Nhất Hạ sửng sốt.

Nhất Hạ hoảng sợ nhìn thẳng vào cậu thật lâu.

Nhất Hạ mím môi, liếc mắt nhìn Thẩm Võ một cái, đem Kỷ Hạo kéo gần lại.

Nhất Hạ nhỏ giọng ở bên tai cậu nói: “Khoảng thời gian này em không ở nhà, anh chỉ ăn mì ăn liền hay đồ ăn linh tinh dọc đường, kết quả táo bón, đi VS không được……”

Kỷ Hạo nao nao, hơi hơi xoay mặt nhìn Nhất Hạ.

“Cho nên……”

“Cho nên anh hỏi bác sĩ……” Nhất Hạ huơ huơ tay ra hiệu một chút.

Nhất Hạ trong lòng bất an, nói dối, mặt trở nên hồng.

Kỷ Hạo nhìn tay y, vẻ mặt hiểu rõ, lại thấy Nhất Hạ vẻ mặt hồng hồng, Kỷ Hạo cho rằng Nhất Hạ là ngượng ngùng, cư nhiên tin.

Kỷ Hạo còn nói, dùng thuốc thoa không tốt, đợi lát nữa sẽ mua giúp Nhất Hạ hoa quả nhuận tràng, Nhất Hạ nghe, trong lòng hoảng sợ, người càng thấp thỏm.

Kỷ Hạo giúp Nhất Hạ cùng Thẩm Võ mua rất nhiều vật dụng hàng ngày, còn mang tới một ít đồ dùng từ nhà.

Thẩm Võ mở hộp cháo nóng ra, Kỷ Hạo đem đồ vật từ trong bao lấy ra, cuối cùng, động tác đột nhiên dừng lại.

“Anh.”

“Ân?”

Kỷ Hạo là đột nhiên nhớ lại, ngừng tay, hỏi Nhất Hạ: “Vì sao quần áo anh lại phơi ở ban công nhà kế bên.”

Nhất Hạ bị hỏi tâm liền run lên.

Thẩm Võ trực tiếp: “Nga, lúc ngươi không ở nhà anh trai ngươi bị bệnh, tên hàng xóm đến chiếu cố, hôm đó ta cũng ở đó a.”

Thẩm Võ vừa nói như vậy, Nhất Hạ giật nhẹ khóe miệng, ngẩng đầu nhìn Kỷ Hạo.

Kỷ Hạo nhìn hắn, hỏi: “Chuyện khi nào?”

“Chính là ngày hôm qua cùng hôm kia a.” Thẩm Võ lại đáp.

Nhất Hạ trong lòng càng lúc càng hoảng, làm bộ trấn định, nói: “Hôm đó trong nhà Cố Gia bị trộm, anh đến xem náo nhiệt, kết quả té xỉu. Sau lại phát sốt, liền ở nhà Cố Gia nghỉ ngơi một chút, Thẩm Võ tới, bắt hắn mang quần áo cho anh, Cố Gia khi đó không ở nhà, anh toàn thân đều là mồ hôi lạnh, mượn phòng tắm thay ngay tại chỗ cho sạch sẽ.”

“……” Kỷ Hạo không nói lời nào.

Nhất Hạ rất hoảng loạn, sợ càng nói càng sai, căn bản là không dám nói gì nữa.

Nhưng là Kỷ Hạo sau đó cũng không hỏi thêm gì, cũng chỉ nói đem bình thủy tới, giúp Nhất Hạ rửa mặt chải đầu.

Này cũng hợp ý Nhất Hạ.

Bởi vì Nhất Hạ không dám đứng lên.

Lúc này tư thế đi đường không thích hợp, Kỷ Hạo sẽ liên tưởng đến việc kia.

Như vậy sẽ hại Kỷ Hạo hiểu lầm Cố Gia.

Khẳng định lại sẽ phát sinh việc gì đó không tốt.

Nhất Hạ lẳng lặng ngồi ở kia, chờ Kỷ Hạo tới phục vụ.

Rửa mặt chải đầu xong, y cầm tô cháo ngồi thổi, Kỷ Hạo đi đổ nước xong quay trở lại, đoạt lấy cháo của Nhất Hạ.

Kỷ Hạo múc lên một thìa thổi một chút, nếm thử, cảm thấy độ ấm được rồi, liền đem muỗng đưa đến bên môi Nhất Hạ.

Nhất Hạ giương mắt, không có ăn.

Thẩm Võ thấy, im lặng, hai anh em ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, Thẩm Võ hai mắt chớp chớp, vẫn luôn nhìn, hai người bọn họ vẫn ở kia nhìn nhau, Thẩm Võ nhìn nhìn lại chén cháo bị ‘ vắng vẻ ‘ trước giường của mình, mở miệng.

“Mấy người không cần ‘ ân ái ’ như vậy đi?”

Thẩm Võ nói lời này là vô tâm.

Hắn biết Kỷ Hạo thích nam nhân.

Nói như vậy, là cảm thấy giữa hai anh em có chút ái muội, cho nên buột miệng.

Bởi vì, Thẩm Võ cảm thấy không nhìn quen.

Nhất Hạ nghe hắn nói như vậy, không chịu để Kỷ Hạo đút.

Kỷ Hạo vì thế bất mãn liếc về phía Thẩm Võ, Thẩm Võ im lặng ăn, không phản ứng lại Kỷ Hạo, cũng không nói nữa.

Sau đó Thẩm Võ đi WC.

Kỷ Hạo tranh thủ lúc này hôn lên Nhất Hạ.

Gắt gao mút, Kỷ Hạo lấy cháo trong tay Nhất Hạ ra muốn ôm lấy y, lại bị Nhất Hạ tránh thoát.

Cháo đổ một ít.

Nhất Hạ cuống quít lấy khăn giấy ra lau.

“Anh……”

Nhất Hạ cự tuyệt khiến Kỷ Hạo lại bày ra đôi mắt của tiểu hài từ đang lưng tròng, chu mặt, oán khí.

Nhất Hạ ngước mắt nhìn, mềm lòng, nhưng nhớ tới ảnh chụp, Nhất Hạ há miệng, định nói muốn hôn thì đi mà hôn người trong ảnh ấy, lại cảm thấy mình nói như vậy rất hẹp hòi, cuối cùng ngậm miệng, không nói chuyện.

“Thơm một cái?”

Kỷ Hạo chưa từ bỏ ý định.

Nhất Hạ lại ngước mắt, cuối cùng, tiếp tục cúi đầu.

Kỷ Hạo thấy Nhất Hạ như vậy, oán khí càng sâu.

Y cướp đi cháo trên tay Nhất Hạ, hôn lên tới, Nhất Hạ hoảng hốt đẩy cậu, giận kêu: “Kỷ Hạo!”

“Làm sao vậy?” Thẩm Võ vừa vặn ra tới nhìn thấy.

Nhất Hạ thực xấu hổ, tràn đầy oán giận liếc Kỷ Hạo một cái, đoạt lại cháo, không nói lời nào.

Thẩm Võ quăng dép lê tự mình trèo lên giường bệnh, hỏi: “Đúng rồi, Kỷ Hạo, bạn trai của ngươi là người nơi nào?”

Kỷ Hạo ngẩn ra.

Kỷ Hạo nhìn về phía Nhất Hạ.

Nhất Hạ lẳng lặng uống cháo, không nói lời nào.

“Anh……”

Kỷ Hạo mày nhăn lại, bởi vì Nhất Hạ như cũ cúi đầu uống cháo, không nói lời nào.

“Ngượng ngùng gì.” Thẩm Võ thần kinh thô, không chú ý tới giữa hai người có gì không ổn, nghĩ Kỷ Hạo xấu hổ, ra vẻ tùy ý nhẹ nhàng nói: “Ngượng ngùng gì, ảnh anh ngươi với ta đều xem qua, cũng đều tiếp nhận rồi, ngươi hào phóng nói, không có người trách ngươi nga.”

Kỷ Hạo nhìn chằm chằm Nhất Hạ không nói.

Kỷ Hạo suy nghĩ, có phải nếu hắn hôm nay không giải thích rõ ràng, về sau Nhất Hạ sẽ không cho hắn chạm vào y nữa.